Đã từ lâu chị thầm ghen tị với Nguyệt - người yêu cũ của anh. Tuy mọi chuyện đã kết thúc từ 10 năm trước, nhưng lúc nào trong chị cũng ngấm ngầm trào lên những đợt sóng ghen hờn.
Ảnh minh họa
Chị và anh lại giận nhau chỉ vì chuyện người thứ ba. Đây có lẽ là lần giận lâu nhất bởi anh tỏ ra lạnh lùng, không để ý đến thái độ, lời nói của chị. Anh đi làm sớm hơn mọi ngày, tối đến về muộn hơn một chút. Anh vào phòng ngủ như không hề có chị bên cạnh.
Đã từ lâu chị thầm ghen tị với Nguyệt - người yêu cũ của anh. Tuy mọi chuyện đã kết thúc từ 10 năm trước, nhưng lúc nào trong chị cũng ngấm ngầm trào lên những đợt sóng ghen hờn. Chị giận Nguyệt vì cô ấy đã lấy đi của chị tình yêu, mà đáng lý ra anh phải dành nguyên vẹn cho chị. Chị không thể so sánh với người đã lớn lên cùng anh, chung trường và có nhiều kỷ niệm sâu sắc tuổi học trò. Nguyệt có những thứ mà chị không bao giờ có được.
Ngày ấy, khi vào năm thứ tư Đại học, chị và hai người bạn gái đến thuê nhà gần phòng anh trọ vì Minh, người yêu của chị ở cùng phòng với anh. Chị chỉ xem anh như một người bạn bình thường, không hơn, không kém. Chị yêu Minh bằng tình yêu đầu tiên, sâu sắc và nguyên vẹn nhưng Minh lại luôn tỏ ra lạnh lùng với chị. Thất vọng, chán nản, chị thường sang tâm sự với anh để mong anh khuyên nhủ Minh.
Ngày đó, anh yêu Nguyệt, cô bạn gái thời Trung học. Thỉnh thoảng, cuối tuần, Nguyệt lại lên thăm anh. Chị thầm ngưỡng mộ tình yêu của hai người. Nhất là khi chị thấy anh toàn tâm toàn trí nghĩ đến Nguyệt.
Chị chợt so sánh với Minh, cảm thấy Minh không bằng anh, dù anh chỉ là một chàng trai xuất thân từ nông thôn, gia đình gia giáo nhưng sống đạm bạc. Chị nhìn thấy vẻ thật thà, chín chắn và sâu sắc trong con người anh. Anh dành cho Nguyệt tất cả tình yêu của anh, chưa bao giờ để mắt đến những cô gái khác dù xung quanh anh lúc nào cũng có những người thầm yêu trộm nhớ.
Nhìn cảnh anh và Nguyệt bên nhau bình yên, hạnh phúc, chị thầm xót xa cho mình. Chị là một cô gái xinh đẹp, gia đình buôn bán ở thành phố, biết bao người thầm yêu mà không được chị đáp lại. Vậy mà Minh lại thờ ơ với chị. Nhiều lần gần gũi tâm sự với anh, chị bắt đầu cảm mến anh thực sự. Chị tham lam muốn chiếm bằng được trái tim anh như một sự thách thức đối với Nguyệt.
Chị và Minh chia tay, chị càng có cớ để khóc lóc với anh. Chị tìm đủ mọi cách để trả thù Minh và Nguyệt, chị không muốn ai có được hạnh phúc khi chính chị đang phải chịu đau khổ, mất mát. Chị thầm nghĩ “nhất cự ly, nhì tốc độ”, mình ở ngay bên cạnh lẽ nào anh có thể thờ ơ mãi được?
Ngày sinh của Nguyệt, chị giả vờ đau bụng nhờ anh chở vào bệnh viện. Ngày lễ nào chị cũng viện cớ ốm đau hoặc có việc gấp nhờ anh đưa về nhà để ngăn cản không cho anh đến với Nguyệt. Vì thật thà, tính lại hay cả nể nên anh sẵn lòng giúp chị.
Chị làm tất cả để có được anh và cuối cùng chị đã chiến thắng, vì Nguyệt quá thuần khiết, nghiêm túc, cô không thể trao cho anh cái quý giá nhất của đời người con gái, còn chị, chị lại không còn gì để mất. Biết chuyện của hai người, Nguyệt bỏ chạy giữa đêm tối mặc cho anh chạy theo nói lời giải thích. Cô quyết định về quê tìm việc làm và lấy chồng sau 6 tháng chia tay anh.
10 năm làm vợ anh, chưa bao giờ chị yên tâm về chồng mình. Hình ảnh của Nguyệt luôn ám ảnh chị mỗi đêm. Chị thường xuyên kiểm tra điện thoại của anh và giận dữ khi thấy Nguyệt vẫn nhắn tin thăm anh bằng những lời lẽ hết sức dịu dàng, quan tâm. Chị giận như muốn phát điên khi anh vừa nhận được tin Nguyệt bị bệnh phải cấp cứu ở bệnh viện đã lao đến ngay, bỏ mặc chị đứng như hóa đá giữa căn phòng.
Chị hay đào bới quá khứ của anh, luôn hỏi anh có yêu chị không. Chị hỏi cả trăm lần, anh chỉ im lặng không nói gì. Những bức ảnh của bạn bè anh thời Trung học, chị đem ra cắt vụn. Chị xé nát những bức thư Nguyệt viết về anh. Ngày nào chị cũng dằn vặt anh chuyện cũ, vợ chồng thường xuyên cãi cọ nhau khiến anh vô cùng mệt mỏi, chán nản. Chị muốn chiếm hữu anh, nắm giữ cả tư tưởng tình cảm của anh.
Thằng Bi đã lên 7 mà anh vẫn chưa muốn sinh đứa thứ hai. Vợ chồng chị ít có ngày hạnh phúc, vui vẻ vì chị luôn nghi ngờ anh vẫn qua lại với Nguyệt mà không hề biết rằng 10 năm qua, anh và Nguyệt chưa hề gặp mặt. Mỗi năm chỉ một hai lần họ nhắn tin hỏi thăm sức khỏe và công việc của nhau.
Lần này anh xin nghỉ phép về quê mà không hề nói với chị. Có lẽ, anh muốn yên tĩnh để suy nghĩ về mọi chuyện trước khi đưa ra một quyết định nghiêm túc cho cuộc đời mình.
Mỗi người đều có một góc khuất trong tâm hồn để giấu kín những kỷ niệm cũ, những tình cảm riêng tư không ai có quyền xâm phạm, kể cả vợ, chồng. Yêu chồng không có nghĩ là muốn chiếm hữu, kiểm soát cả tư tưởng của anh ấy. Cách tốt nhất để giữ tình cảm vợ chồng là để cho anh ấy có khoảng trời riêng, tôn trọng những bí mật riêng tư của anh ấy. Chỉ có sự bao dung, độ lượng và sự quan tâm yêu thương dịu dàng mới giúp chị giữ được anh vì quá khứ mãi mãi là quá khứ, không thể thay đổi được, hạnh phúc hiện tại mới là cái cần cho cuộc đời mình.
Theo Thế Giới Phụ Nữ
Posted by Hong Tang
0 Bình Luận:
Đăng nhận xét